Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008



tôi tên:nguyễn khắc hạnhsinh:ngày10tháng11năm bính dầnsở thích: bóng đá ăn nhậuthần tượng:beckham ,đàm vỉnh hưngsau đây là tiểu sử cuộc đời tôi:Tôi được sinh ra trong một gia đình bần nông .Bố thì làm ruộng còn mẹ thì làm bánh tráng để nuôi con ăn học tôi được bố mẹ cưng chiều và nâng niu .Năm tôi 15 tuổi tôi đã phải trải qua một cú xốc hết sức khó tả đó cũng chính là một bước ngoặt quan trọng nhất của đời tôi và đến năm tôi 18 tuổi thì tôi đã nghĩ học và chập chững bước vạo đời nơi đầu tiên tôi đặt chân đến là sài gòn một mảnh đất mà người ta ví giống như là vươn hoa tôi đã phạm nhiều sai lầm và tôi vẫn cứ cố gắng đấu tranh để sinh tồn .lịch sử tuy nỏ có chi cả hẻ.có gì mấy bạn thông cảm nhé
Jos khắc hạnh
Được đăng bởi nguyễn khắc hạnh vào lúc 20:26

đặc sản và ngôn ngữ hà tĩnh




+ Đặc sản Hà TĩnhChào các bạn!Trong người Nghệ chúng ta, có lẽ ai cũng được biết và được ăn bánh Cuđơ Hà Tĩnh nổi tiếng. Tuy nhiên, tại sao chiếc bánh đa nướng kẹp lạc rang tẩm mật ấy lại có tên gọi là Cuđơ thì có thể một số người chưa biết ---Trong nỗi nhớ của người đi xa, có lẽ còn đằm ở đầu lưỡi hương vị riêng biệt của kẹo Cu Đơ. Nghe kể lại rằng từ xa xưa có một ông cụ người Hương Sơn (một huyện thuộc tỉnh Hà Tĩnh) tên là Cu Đơ (Cu Đơ tiếng địa phương có nghĩa là anh Đơ) chuyên nấu loại kẹo này để ăn. Anh Cu Đơ chính là người đã đặt những "viên gạch" đầu tiên để tạo ra sản phẩm này. Chỉ đơn giản là sự kết hợp giữa mật và lạc, pha thêm một chút gừng, chanh, toàn những thứ dễ kiếm ở quê nhà. Khi ông Cu Đơ qua đời người dân ở đây đã nối nghề ông, và từ đó thứ kẹo mộc mạc kia được mang tên người làm ra nó: Cu Đơ ---Bắt nguồn từ Hương Sơn, nhưng cu đơ lại được nhiều người biết đến là ở Cầu Phủ - thị xã Hà Tĩnh. Cu đơ ở thị xã Hà Tĩnh đủ cả bốn mùa, nhất là mùa đông, khi cái lạnh đã về, Cu Đơ được tiêu thụ nhiều nhất. Dọc đường số 1, từ ngã ba Hà Tĩnh đi vào đến cầu Phủ - hai bên đường đâu đâu cũng treo tấm bảng: "Tại đây có bán Cu Đơ", Cu Đơ được xếp thành từng chồng, gói bọc cẩn thận để người đi đường dễ dàng xuống mua mà không phải mất thời gian. Mỗi lần có xe dừng lại, những người bán hàng rong chạy xúm lại "Ai mua Cu Đơ này". Hành khách ở trên xe ai cũng nếm thử một miếng Cu Đơ để nhớ một lần qua cái xứ nắng nóng. ---Chỉ có ở Hà Tĩnh mới làm ra được những tấm Cu Đơ thuyết phục khách tứ phương mà thôi. ở Nghệ An hay Quảng Bình cũng có Cu Đơ bày bán la liệt ở ga tàu hay bến xe, nhưng không đủ hương vị như Cu Đơ Hà Tĩnh+ Đặc sản Hà TĩnhChào các bạn!Trong người Nghệ chúng ta, có lẽ ai cũng được biết và được ăn bánh Cuđơ Hà Tĩnh nổi tiếng. Tuy nhiên, tại sao chiếc bánh đa nướng kẹp lạc rang tẩm mật ấy lại có tên gọi là Cuđơ thì có thể một số người chưa biết ---Trong nỗi nhớ của người đi xa, có lẽ còn đằm ở đầu lưỡi hương vị riêng biệt của kẹo Cu Đơ. Nghe kể lại rằng từ xa xưa có một ông cụ người Hương Sơn (một huyện thuộc tỉnh Hà Tĩnh) tên là Cu Đơ (Cu Đơ tiếng địa phương có nghĩa là anh Đơ) chuyên nấu loại kẹo này để ăn. Anh Cu Đơ chính là người đã đặt những "viên gạch" đầu tiên để tạo ra sản phẩm này. Chỉ đơn giản là sự kết hợp giữa mật và lạc, pha thêm một chút gừng, chanh, toàn những thứ dễ kiếm ở quê nhà. Khi ông Cu Đơ qua đời người dân ở đây đã nối nghề ông, và từ đó thứ kẹo mộc mạc kia được mang tên người làm ra nó: Cu Đơ ---Bắt nguồn từ Hương Sơn, nhưng cu đơ lại được nhiều người biết đến là ở Cầu Phủ - thị xã Hà Tĩnh. Cu đơ ở thị xã Hà Tĩnh đủ cả bốn mùa, nhất là mùa đông, khi cái lạnh đã về, Cu Đơ được tiêu thụ nhiều nhất. Dọc đường số 1, từ ngã ba Hà Tĩnh đi vào đến cầu Phủ - hai bên đường đâu đâu cũng treo tấm bảng: "Tại đây có bán Cu Đơ", Cu Đơ được xếp thành từng chồng, gói bọc cẩn thận để người đi đường dễ dàng xuống mua mà không phải mất thời gian. Mỗi lần có xe dừng lại, những người bán hàng rong chạy xúm lại "Ai mua Cu Đơ này". Hành khách ở trên xe ai cũng nếm thử một miếng Cu Đơ để nhớ một lần qua cái xứ nắng nóng. ---Chỉ có ở Hà Tĩnh mới làm ra được những tấm Cu Đơ thuyết phục khách tứ phương mà thôi. ở Nghệ An hay Quảng Bình cũng có Cu Đơ bày bán la liệt ở ga tàu hay bến xe, nhưng không đủ hương vị như Cu Đơ Hà Tĩnh+ Ngôn ngữ Hà Tĩnh { tiếng quê choa }"Chừ đi mô rồi cụng nhớ về Hà Tịnh, nhớ núi Hồng Lịnh, nhớ dòng sông La, nhớ biển rộng mà quê ta…"Cấy ôông Nguyễn Văn Tý ni giỏi thật, ôông viết bài hát "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh" hay quá, nhiều người nhớ nên dừ bất cứ khi mô nói đến Hà Tịnh là mọi người đều biết hết, mặc dù đa số họ cụng nỏ biết cấy tỉnh Hà Tịnh nớ nằm ở chổ mô mô cả. Rứa mới thú chớ hè!Hehe, mọi người đọc câu trên có hiểu gì không? Chắc đa số đều hiểu hết nhỉ, friends của tớ toàn người thông minh cả mà. Nhưng đó là đọc văn viết thì còn dễ hiểu, chứ mà bây giờ nghe tớ nói câu đó bằng giọng Nghệ Tĩnh chắc nhiều người bó... tai luôn.Mỗi miền quê đều có một thổ ngữ riêng. Nghệ Tĩnh (Nghệ An và Hà Tĩnh) cũng vậy, ở đó "bà già con trẻ có ngôn ngữ riêng", với giọng nói, ngữ điệu riêng biệt và nhiều từ địa phương chỉ có ở "quê choa". Ngôn ngữ là văn hóa, và có lẽ ông Tý đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh một phần là cũng vì nhớ cái thứ tiếng Nghệ Tĩnh chân chất, mộc mạc của những người dân đôn hậu, ân tình quê tớ.Nhiều người về Nghệ Tĩnh công tác, hoặc gặp một nhóm đồng hương Nghệ Tĩnh nói chuyện với nhau, nếu nghe chưa quen thì cứ tưởng họ đang nói chuyện bằng tiếng… Lào. Có hiểu chi mô mô! Mặt cứ nghệt ra, cười cười gật đầu lấy lệ, mà chắc trong lòng tức lắm vì chúng nó có chửi mình thì mình cũng không biết mà chửi lại, hehe!Tớ kể cho nghe một câu chuyện ạ ri nha .Bố vừa đi mần về tới nhà thì cu Tí liền nói với bố :- Bố ơi, bựa ni con đập chắc. Con bị thằng Tí xô bổ một cái, trốc cúi bị chảy máu rồi nì- Chết cha, răng rứa con? Răng lại đập chắc? Đưa cẳng bố coi mồ!- Tại cấy thằng Tí hấn ba láp.- Hấn mần chi mà ba láp?- Hấn nói bố mi nhìn thật thà rứa chừ toàn đi bán thịt lừa. Con tức quá nên cại chắc với hấn, một hồi con nhảy vô đấm cho hấn một cái vô trôốc, định bỏ chạy nhưng nỏ kịp, rứa là hấn xô con bổ.- Con còn nhỏ à ri mà cụng biết bảo vệ bố, giỏi hè. Thôi, cái trôốc cúi bị xước tỉ thôi, khôông can chi mô, con đàn ôông con trai có đau cụng không được khoóc.- Rứa mần răng tự nhiên thằng Tí hấn lại nói bố đi bán thịt lừa à bố?- Chắc có lẹ hấn coi blog của bố đó. Nhưng mà nỏ phải bố bán thịt lừa thật mô, mai mốt con nậy nậy một tí biết đoọc blog rồi con sẹ hiểu tại răng hắn nói rứa. Mà hấn nói đúng đó, bố mẹ hấn hồi xưa cụng thích ăn thịt lừa của bố.Hehe, mọi người thấy có khó bằng học ngoại ngữ không? Nếu mọi người hiểu được từ 75-100% thì quá giỏi, đủ tiêu chuẩn để làm dâu hoặc rể Nghệ Tĩnh rồi đó, còn nếu dưới 75% thì cần cố gắng học thêm để nếu mai mốt có cưới phải dân Nghệ Tĩnh thì thỉnh thoảng cãi nhau còn hiểu hấn nói xấu mình cấy chi nha
Em đã ra đi, đi thật rồi, ra khỏi cuộc đời anh. Khi em ra đi anh mới cảm nhận được ý nghĩa của em quan trọng thế nào trong cuộc đời anh. Anh đã tưởng rằng rồi anh sẽ quên, sẽ quên em như những cuộc tình chóng vánh khác mà anh đã từng qua. Nhưng không, anh đã cố gắng nhưng không thể. Người ta chỉ cần một phút để phải lòng nhau, một giờ để yêu nhau nhưng phải mất một đời để có thể quên nhau. Làm sao có thể quên em được chứ khi một người đã mang một trái tim thép như anh đã tan chảy trước em?Trái tim anh đã một lần lầm lỡ nhưng anh thật lòng anh không muốn mất em. Nếu cho anh một cơ hội, anh sẽ làm lại từ đầu, làm lại từ đầu đi em nhé? Anh không thể giữ được những cảm xúc kèm nén trong lòng mình nữa. Anh đã yêu em, yêu em thật sự rồi. Giờ đây, anh biết phải làm sao khi cuộc đời thiếu vắng bóng em. Hơn lúc nào hết bây giờ anh mới cảm nhận được cuộc đời khi không còn em ở bên cạnh anh nữa, anh trở về với thực tại cô đơn và những trống rỗng trong lòng. Có phải anh đã đánh mất đi những thứ quý giá nhất của cuộc đời không nhỉ? Anh cũng tự hỏi trái tim mình câu đó. Anh vẫn mong muốn em quay trở lại, anh sẽ dang rộng vòng tay đón em trở lại. Hãy bỏ đi tất cả, những quá khứ, những phiền muộn trong lòng để em có thể quay trở về bên anh.Anh biết làm gì đây chứ khi con tim anh đã thuộc về em? Hãy quay trở lại đi em, anh đã không còn đủ sức để kìm chế con tim mình nữa rồi. Anh vẫn ở đây và chờ em một dấu hiệu... Có thể không bao giờ anh biết liệu thực sự em có cần anh? em đã ra đi nhưng giờ ngồi đây anh đã hiểu, anh không thể sống nếu thiếu em.Có ai đó đã nói "không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu". Anh đã không thể quên được những giây phút ở bên em, em đã cho anh cảm giác hạnh phúc ngọt ngào như thế nào. Thực lòng anh không muốn em ra đi, nhưng thực sự em đã ra đi? Có thể anh chỉ là người đến đúc lúc để em cần một chỗ dựa nhưng anh đã không thể quên em, vẫn biết anh không phải là người em cần nhưng mỗi khi khép mắt lại anh lại nghĩ đến em, nhớ đến em, anh vẫn sẽ yêu em mãi mãi, mãi mãi chỉ riêng em mà thôi.Anh sợ những giây phút cô đơn khi mất em mãi mãi, anh sợ giây phút nào đó em sẽ quên anh nên anh muốn đánh đổi tất cả để được ôm em một lần nữa, để được hôn em một lần nữa. Anh quá tham lam phải không em, ngốc nhỉ? Anh đã cảm nhận được khi tình yêu đến rất nhanh thì cũng ra đi cũng rất nhanh nhưng thật lòng anh không muốn như vậy, anh đang gọi tên em trong cơn tuyệt vọng nhưng đáp lại anh chỉ là những tiếng ghita réo rắt, trống rỗng trong lòng.Anh đã cảm nhận được rằng trái tim em là để dành cho anh. Giờ đây trong nỗi cô đơn trống trải anh đã hiểu được rằng anh đã yêu em, đã rất yêu em, hãy tha thứ và hãy trở về bên anh em nhé? Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một tình yêu mới chứ không phải bằng tình yêu thương đơn thuần. Vì tình yêu chỉ nên đáp lại bằng tình yêu.Đã bao đêm anh không hề chợp mắt được khi nỗi đau anh còn dấu kín trong lòng. Anh đang khát khao một hơi ấm, một tình yêu nơi em dành cho anh. Anh sẽ làm tất cả để được bên em thêm một lần nữa và mãi mãi. Hãy cho anh một cơ hội đi em nhé, một cơ hội để được gần bên em?Chưa bao giờ, tình yêu lại thật đến thế, khi anh hôn em, trong vòng tay ấm. Anh muốn thời gian ngừng lại. Để em mãi mãi được sống trong giây phút ấy.